Những ngày đầu nhớ anh, mình vẫn thường có thói quen vào ngắm lai khuân mặt thân thương đấy. Điều đó khiến mình càm thấy nhớ anh gấp ngàn lần...không một lý do, không một lời giải thích. Anh đến và đi lặng lẽ như những con mưa bất chợt của mùa hạ. Ồn ào, chóng váng và nhanh chóng...
Muốn tìm một cảm giấc hận để có thể quên anh đi nhưng lại thấy điều đó khó giống như đang tự lấy dao ghim chặt vào tim.





