Mở toang cánh cửa sổ đón cơn gió nam hiếm hoi của mùa hè, tôi đặt mình nhẹ nhàng
lên giường. Điện mất nên tôi định chợp mắt một lúc. Vắt
tay lên trán nghĩ ngợi mông lung, rồi một cơn gió nhè nhẹ thoảng qua, vương vất
trong hơi thở của gió có mùi hoa sữa nồng nàn thơm mát. Bỗng dưng tự nhiên tôi
nhớ! Nhớ đến da diết. Nhớ về một vùng quê yên bình có chiếc cổng dắt vào làng
cũ kĩ, rêu mọc đen sì, nhớ ngôi nhà nằm giữa những khóm trúc tươi mát và hàng
hoa giấy màu hồng phơn phớt bò leo ngang dọc lên tận mái nhà, nhớ đám bạn lớn
lên bên nhau thuở còn quấn tả, nhớ cây trâm bầu cho bao mùa quả chín, nhớ con
trâu, nhớ đồng cỏ, nhớ mái đình làng rêu phủ đen mái ngói, nhớ những gốc kè
quen mà trời nắng có ba đứa trẻ dắt díu nhau chơi đồ lề…tất cả kí ức cứ thế ùa
về trong tôi. Bỗng nhiên tôi nghe có cảm giác cay cay nơi sống mũi mình.





