Kí ức không ngủ quên


Những ngày đầu nhớ anh, mình vẫn thường có thói quen vào ngắm lai khuân mặt thân thương đấy. Điều đó khiến mình càm thấy nhớ anh gấp ngàn lần...không một lý do, không một lời giải thích. Anh đến và đi lặng lẽ như những con mưa bất chợt của mùa hạ. Ồn ào, chóng váng và nhanh chóng...
Muốn tìm một cảm giấc hận để có thể quên anh đi nhưng lại thấy điều đó khó giống như đang tự lấy dao ghim chặt vào tim.

Có những đêm rùng mình vì nỗi nhớ, vì những kỹ niệm quá đỗi thân thương hiện về...vẫn còn đó nhưng người đã xa mãi rôi. Tự mình góp nhặt những mảnh vỡ ký ức để rồi chảy máu vì cầm nắm chúng quá chặt
Nới lỏng...
Nhìn về tương lai...
Hạnh phúc....
nổi đau...
Đã từng có thể vượt qua cơ mà???
Không thể chỉ là một con người yếu đuối bi ai như thế!
Anh
Không xứng đáng.
Đã 3 tháng trôi qua rồi.
Chiều nay trở lại một thói quen cũ. Lâu rồi không vào facebook của anh, nhưng nó hiện ra đầu tiên trong trang tìm kiếm.
Hình bóng của một người con gái nào đấy ẩn hiện cũng không còn làm em thổn thức được nữa.
Em nhìn ngắm khuân mặt anh và cảm thấy kinh tởm
Đáng sợ
Em muốn anh biết bây giờ em thực sự ra sao?
Mạnh mẽ như thế nào?
Em đã không còn như trước nữa, nếu như anh xuất hiện trước mặt em
Em chỉ muốn cho anh biết một điều là em thực sự ghê tởm khuân mặt, giọng nói và tất cả những gì liên quan tới anh.
Quá khứ sai lầm xin hãy ngủ quên đi! 
Em nên nhớ rằng em chỉ có duy nhất một tình yêu vĩnh cữu...mối tình cuối cùng của cuộc đời em thôi!

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

2 nhận xét:

vanduc nói...

thím thiết kế blog đẹp quá .mà viết truyện thì viết cho có hậu .phải thật hạnh phúc vào .nếu không em đấm thím chết toi luôn :D

Nặc danh nói...

^^. tâm trạng quá ak

Đăng nhận xét