Truyện: Này em, làm cô dâu của anh nhé?
Tác giả: Linh Hải
Chap: 51_part2
Tác giả: Linh Hải
Chap: 51_part2
Đang ngồi làm việc thì vợ tôi gọi, chả biết có việc gì, giờ này
đáng lý đang đi chợ nấu cơm rồi chứ nhỉ?
-
Anh nghe này Vy.
-
Lát tan ca anh qua nhà bố mẹ luôn nhé?
-
Có chuyện gì sao?_Hôm nay là ngày gì tự nhiên
lại qua bố mẹ nhỉ?
-
Mẹ gọi hai vợ chồng mình qua ăn tối, hôm nay mẹ
đãi món ngon.
Chả là sau cái đợt đi tuần trăng mật về. Vào một buổi tối mùa xuân
đẹp trời vừa cơm nước xong tự nhiên bố mẹ gọi cả hai vợ chồng lại nói chuyện
nghiêm túc.
Cái chuyện nghiêm túc của bố mẹ là quyết định cho hai vợ chồng tôi
ra ở riêng, vì theo như suy nghĩ của lớp trẻ hiện nay, cứ lấy vợ về là muốn ra ở
riêng cho thoải mái. Quan hệ mẹ chồng nàng dâu cũng đỡ căng thẳng. Bố mẹ là lớp
người cũ nhưng suy nghĩ thì của người mới, nên không nhất thiết là con cái cứ
phải ở với bố mẹ mới được. Chỉ cần làm sao mà bên nào cũng cảm thấy thoải mái,
vui vẻ và luôn hòa thuận là được. Nghĩ rằng bọn tôi cũng không muốn sống chung,
nên mua cho bọn tôi một căn hộ chung cư rộng rãi, tiện nghi và lý tưởng, tuy rằng
đến bản thân tôi cũng chưa từng nghĩ tới việc sẽ ra ở riêng khi cưới vợ. Sau
này có điều kiện thì tự xây nhà riêng. Tuy rằng Vy là một cô gái biết cách đối
nhân xử thế, rành việc nhà, bếp núc, biết ăn biết ở, bố mẹ tôi đều ưng ý chưa
có ý kiến gì ra vào nhưng tránh đêm dài lắm mộng, ai biết sau này nó như thế
nào? Đấy, như vợ tôi chưa lấy về thì cứ nghĩ ngoan hiền lắm, ai dè cũng dữ dằn
lắm chứ bộ…nên tôi mừng húm gật gù ngay tức khắc. Ủng hộ hai tay hai chân không
chút đắn đo. Nói gì thì nói chứ không có gì quý hơn độc lập tự do. Dù bây giờ bố
mẹ chưa có ý kiến gì về cuộc sống vợ chồng của bọn tôi, nhưng ai biết sau này
như thế nào? Ăn đời ở kiếp với nhau chứ có phải ngày một ngày hai đâu. Vậy mà không
biết trong cái đầu thông minh xinh đẹp của em nó nghĩ gì mà lắc đầu nguầy nguậy.
Một hai không chịu riêng ra. Đến là tức. Lý do đơn giản chỉ là:
-
Anh Khánh đi làm suốt ngày, con đi học một buổi,
còn một buổi ở nhà có mình buồn lắm.
Phải thuyết phục vợ hai ngày hai đêm ròng rã, tối nào cũng ri rỉ
vào tai vợ cái chuyện ra ở riêng, nào là ở với bố mẹ thì ngày nào cũng phải lo
nội trợ bếp núc, nhà cửa lúc nào cũng phải gọn gàng sạch sẽ. Thức khuya dậy sớm
không được ngủ nướng, rồi là đi chơi về khuya thì bị mắng, hôm nào lười nấu nướng
mà muốn đi ăn ngoài cũng ngại…còn ra ở riêng thì muốn ăn ăn, muốn ngủ thì ngủ,
muốn đi chơi thì đi, muốn làm gì thì làm bởi vì đó là lãnh địa của mình. Nghĩ
sao cuối cùng cũng gật đầu đồng ý chuyển ra ở riêng.
Đời đúng là đang đảo ngược rồi. Đúng theo như cái nguyên lý của nó
thì vợ tôi mới là người năn nỉ chuyển ra ở riêng mới đúng chứ nhỉ? Làm gì có
cái chuyện thằng con trai dứt ruột đẻ ra giờ lại đi năn nỉ vợ mình đừng có ở với
bố mẹ mà…khổ thân. Bất hiếu nó đè lên trên đầu rồi đấy!
Thế là hai vợ chồng dọn ra ngoài cũng được gần hai tháng rồi, vậy
mà cứ xoen xoét hôm nào cũng chạy về nhà bố mẹ ăn cơm, vậy nên ông bà già càng
ngày càng quý cô con dâu sống có tình có nghĩa. Thương yêu, quý trọng bố mẹ chồng
như trời như biển. Âu cũng là cái phúc do mình ăn ở mà ra cả thôi.
Tôi về tới nhà trời nhá nhem tối. Mẹ với vợ đang cặm cụi nấu nướng
trong nhà bếp. Bố tôi ngồi đọc báo ở nhà ngoài, thấy tôi ông giãn nét mặt, ngước
lên nhìn tôi một chút rồi nhìn xuống tờ báo đang đọc dở. Tôi chạy vào bếp nghía
qua một chút rồi đi tắm. Cả ngày làm việc mệt nhoài.
Bữa tối dọn ra, cả nhà quây quần bên mâm cơm. Hôm nay em khang
khác thế nào đó, bình thường cứ ríu ra ríu rít với mẹ cả buổi như con chim
chích vậy, nay chỉ cười tủm tỉm cả bữa cơm, hỏi gì cũng cười không nói, mẹ tôi
cũng lâu lâu cứ nhìn tôi cười i như cái mặt tôi hài lắm mà cứ nhìn cái là cười
được.
Chả hiểu có chuyện gì đang xảy ra nữa. Có nhất thiết là phải bí mật
như thế không nhỉ? Khó hiểu dã man.
Trong lúc đợi vợ dọn chén bát, tôi trèo lên phòng nằm nghỉ ngơi
chút. Hôm nay phải đi qua đi lại ngoài công trường nhiều nên mệt bơ phờ cả người.
Cứ ước ao đi làm đi rồi mới thấm thía được cái quãng đời học sinh sinh viên nó
tuyệt vời như thế nào. Áp lực công việc rồi bao nhiêu là thứ đổ dồn lên đầu, nếu
mà không làm chủ tốt bản thân dễ bị khủng hoảng tinh thần như chơi. May mà mình
giỏi!
Tính nằm chút đợi vợ lên rồi hỏi chuyện vậy mà nằm ngủ li bì chả biết
trời ơi đất hỡi gì nữa.
Đang mộng mị, đến cái đoạn gay cấn nhất thì bị ai chọc vào lưng khều
khều mãi. Mắt nhắm mắt mở ngóc đầu dậy thấy vợ đang ngồi bên cạnh nhìn mình.
Tôi dụi mắt ngồi dậy ngáp dài ngáp ngắn:
-
Về nhà hả vợ? Anh mệt quá ngủ lúc nào chẳng
hay.
-
Về gì giờ này nữa? Chồng ngủ hơn 6 tiếng đồng
hồ rồi đó.
-
Ớ_tôi quay sang nhìn đồng hồ, gần 2h sáng rồi
à?_sao không thức anh dậy về?
-
Thì ngủ lại đây cũng được mà, có làm sao đâu?
-
Ừ, nhưng tự nhiên giờ thức chồng dậy làm cái
gì vậy?
Tự nhiên vợ lại cười tủm tỉm. Ặc, đừng có nói là thức tôi dậy để
mà ấy ấy nha! Hơ hơ…Nhìn cái mặt vợ tôi cứ cười thẹn thùng ứ chịu được. Tôi cười
xoa đầu vợ:
-
Thôi để tối mai chồng bù, nay chồng mệt quá ứ
chiều nổi vợ đâu.
Dứt câu bị ăn nguyên một cái cốc vào đầu đau muốn lủng sọ.
-
Cái gì vậy? Sao tự nhiên đánh anh?
-
Ai bảo anh nghĩ đen tối.
-
Chứ em muốn cái gì? Tự nhiên 2h sáng không ngủ
lại dựng người ta dậy, chẳng nói chẳng rằng cứ cười cười thế ai biết gì đâu?
-
Vợ, thèm dưa muối chua.
-
Trời ơi!_nghe vợ nói tôi muốn xỉu quá_tự nhiên
2h sáng dựng anh dậy bảo thèm dưa muối chua, vợ ơi là vợ, có làm sao không vậy?
Bộ em muốn trêu anh thì cũng phải có lúc có thì chứ, tự nhiên…em làm anh muốn
điên quá đi. Anh chết cho em sống đó.
-
Nhưng mà em thèm.
-
Thèm thì mai mua về mà ăn. Thật hết biết với
em đó. Thôi nha, đừng có zỡn mặt với anh nha, anh ngủ à nha_tôi hứ một tiếng rồi
nằm xuống giường, chưa kịp để đầu chạm gối vợ tôi đã lôi dậy
-
Không được.
-
Trời ơi, em có làm sao không hả Vy?
-
Có.
-
Làm sao?
-
Bị…nghén rồi!
-
Cái gì? What? What?_mắt tôi tròn như hai hòn
bi ve. Có phải là vừa nghe nhầm không nhỉ?
-
Vợ nghén rồi?
-
Vợ đùa à?
-
Không đùa, lúc chiều vợ đi khám với mẹ rồi. Vợ
có thai được tháng rồi.
-
AAAAAAAAAAAAA
Tôi hét lên như vừa đào được cả mỏ kim cương. Volume lớn hơn mức
bình thường khiến bố mẹ tôi phải lật đật chạy sang. Tôi ôm vợ nhảy cẩng lên, bố
mẹ tôi hoảng hốt không biết đêm khuya thanh vắng tự nhiên nghe tiếng con trai
mình la hét thất thanh khiến họ tim muốn đứng lên đứng xuống.
-
Mày làm cái gì đấy hả con?_mẹ tôi hét vào cái
bản mặt đang phởn level cao của tôi. Thả vợ xuống giường một cách cẩn thận (vì
do vợ cấu đau quá) tôi xoa xoa tay vào bụng vợ nghênh mặt lên thông báo với bố
mẹ
-
Bố mẹ sắp được lên chức rồi, vợ con có em bé rồi!
Mẹ tôi tát cho tôi một cái bốp lên đầu:
-
Biết rồi ông tướng, 2h sáng rồi đấy! Thằng này
đầu óc có vấn đề rồi mà.
-
Không ra làm sao cả_bố tôi mắng nhưng không
nhăn nhó nét mặt như bình thường
Ờ nhỉ? Rõ ràng là lúc nãy vợ bảo lúc chiều đi khám với mẹ tôi rồi.
Cả buổi tối ngồi ăn cơm chả phải cái thái độ rất lạ lùng hay sao? Mình chính là
người biết muộn nhất chứ con gì?
-
Thôi đừng có làm loạn nữa, đi ngủ đi mai còn
phải đi làm nữa.
-
Dạ vâng, chúc bố mẹ ngày mới vui vẻ.
Tôi cười toe toét, mẹ tôi nguýt dài tôi một phát rồi đi về phòng ,
cả bố tôi nữa.
-
Sao vợ không nói cho anh sớm hơn, giờ mới nói
hả?_Tôi quay sang âu yếm, ôm vợ vào lòng
-
Chứ ăn xong anh đi ngủ, em nói vào thời gian
nào?
-
Thì biết tin liền gọi cho anh liền chứ sao nữa?
-
Thích gây bất ngờ vậy mới hay đó.
-
Bất ngờ quá! Anh vui quá! Trời ơi ta sắp được
làm bố rồi
Đây mới gọi là hạnh phúc chứ. Một đứa bé, sản phẩm do chính mình tạo
ra. Mang dòng máu của mình, và cả người mình yêu thương. Nó kỳ lạ lắm! Không giống
như những niềm hạnh phúc mình đã từng trải qua, ừ thì có hạnh phúc nào giống
nhau đâu. Nhưng đó là cảm giác rất thiêng liêng và thật nhiều hi vọng. Giống
như cả tương lai đang bừng sáng ngay trước mắt mình. Phen này phải cảm ơn bọn Đức
vẹm mới được. Chính tụi nó là người gián tiếp giúp đỡ tạo ra sinh linh bé bỏng
này. Nhớ lại cái hôm lên trường làm mấy cái thủ tục để lên công ty nhận việc. Gặp
lại hội thằng Đức vẹm, tụi nó hỏi thăm về chuyện hôn nhân, gia đình. Chả nhẽ lại
bảo là đến bây giờ vẫn chưa động được vào người vợ? Ai chứ bọn này nó cười thối
mặt, thối mũi. Dân chơi là thế! Đúng là có tiếng mà không có miếng.
Nhưng nhờ có bữa nhậu hôm đấy cộng thêm sự khiêu khích của lũ bạn
chê yếu…sinh lý, đến giờ mà vẫn chưa có thằng cu ẵm, về nhà nữa đêm thế nào
nóng người lên một hai đòi vợ…sinh em bé! Cái đêm kinh hoàng giữa hai vợ chồng
chiến đấu để đòi bình quyền bình đẳng.
Vợ tôi nhất quyết đang đi học không thể có em bé, tôi nhất định một
hai ngay bây giờ phải cùng nhau sinh thằng cu tí. Cuối cùng thì tình yêu của
tôi chiến thắng! Sự nghiệp học hành của vợ thua. Long đong lận đận gần 2 tháng
trời cuối cùng thì tình yêu cũng đến lúc đơm hoa kết trái rồi. Ten tèn tèn.
Đang hứng khởi nghĩ vu vơ lại những ngày tháng đã qua vợ đập vai
kêu:
-
Chồng ơi!
-
Sao vợ?
-
Thèm lắm í!
-
Thèm gì cơ?
-
Dưa muối chua.
-
Vợ ráng nhịn tới mai đi, mai chồng mua cả chợ
về cho vợ ăn, vợ thích ăn thịt voi chồng cũng mua vợ ăn luôn.
-
Nhưng thèm lắm ấy. Không nhịn được đâu.
-
Nhưng 2h sáng rồi, chồng chạy đi đâu kiếm dưa
chua cho vợ bây giờ?
-
Vợ không biết. Vợ thèm không ngủ nổi đâu. Chồng
không biết đâu. Như bị nghiện hút mà không có thuốc ấy.
-
Vợ làm khó chồng quá. Hic
-
Làm sao giờ chồng?
Có cái thể loại gì mà tự nhiên nghén lại cứ đòi ăn vào nữa đêm thế
này thì ai mà chiều nổi hả trời? 2h sáng biết tìm đâu ra cái món dưa chua vợ
thích đây? Thích cái gì không thích lại đi thích mấy cái đồ trong nhà không có
sẵn. Vợ ơi là vợ, con ơi là con!
Tôi lại chạy sang đập cửa phòng bố mẹ. Mẹ tôi ra mở cửa với một sự
bực tức lên tới đỉnh điểm.
-
Khánh ơi là Khánh!
-
Xin lỗi bố mẹ, nhưng vợ con thèm dưa muối
chua, làm thế nào bây giờ hả mẹ? Không có là không cho con ngủ.
-
Haizzz_mẹ tôi chậc lưỡi lắc đầu_con đi đâu kiếm
về cho nó chứ phụ nữ nghén nó như vậy đó, không trách được nó đâu.
-
Nhưng con kiếm đâu bây giờ?
-
Cái đó mẹ cũng không biết nữa. Thôi bảo nó
ráng nhịn đi, sắp sáng rồi.
Tôi xịu mặt quay về phòng. Nhìn cái mặt vợ phụng phịu không chịu
ngủ tôi muốn phát điên quá chừng.
Thôi thì thử vận mệnh hên xui của mình tôi dắt xe ra khỏi nhà với
một hi vọng mong manh là có cái quán ăn khuya nào đấy còn mở. Vòng xe mấy vòng
lượn quanh thành phố chả có cái quán nào mở chừng này nữa. Tìm kiếm trong vô vọng,
nhìn đồng hồ đã hơn 3h sáng rồi, tôi lắc đầu chạy xe về nhà. Lang thang thêm
chút nữa không khéo nghiện nó chặn đường nó xin cái xe, xin luôn cái mạng nữa
thì thôi về với ông bà tổ tiên sớm.
Vợ tôi vẫn còn thức đợi tôi về. Tay không đi vào phòng nhìn nét mặt
em thất vọng thấy rõ. Chả nhẽ đến mức như thế cơ à? Chẳng nói chẳng rằng tôi thở
dài trèo lên giường ôm vợ vào lòng đi ngủ. Ôi đứa con bé bỏng của bố, vì con bố
sẽ còn phải khổ dài dài. Ngày hôm nay chỉ mới là sự khởi đầu mà thôi! 9 tháng
10 ngày, đâu phải mỗi mình mẹ con mang nặng đẻ đau đâu? Sau này nhớ công của bố
nữa đó. Giờ mới thấu phần nào cho cái vất vả của chính bố mẹ mình. Haizzz






0 nhận xét:
Đăng nhận xét